Bài nổi bậtTâm sự thẩm mỹ

Là phụ nữ, nếu chẳng được chồng yêu thì hãy làm điều này!

Đẹp Như Hoa – Nhiều người cho rằng, người phụ nữ vĩ đại nhất là người hy sinh cả cuộc đời, không màng đến hạnh phúc cá nhân để lo toan, vun vén cho gia đình. Tuy nhiên, tôi lại nghĩ rằng, sự vĩ đại của của họ chỉ thực sự trọn vẹn khi họ “dám ích kỷ” sống cho mình dù chỉ một lần.

“Thủy này, liệu bác có… chết không?”

“Không đâu. Ở đây, tất cả các bước từ kiểm tra sức khỏe đến quá trình phẫu thuật đều được tiến hành rất chỉn chu và tỉ mỉ, bác ạ!”.

“Ừ, bác chỉ hỏi vậy thôi. Bác biết đây là địa chỉ uy tín, chuẩn y khoa”, bác vừa nói vừa cúi xuống nhìn bộ quần áo mà bệnh viện phát cho. “Thực ra, bác cũng không sợ chết. Từ năm 30 tuổi, bác luôn nghĩ rằng, cuộc đời mình xem như đã hết”.

*************

Nhìn bác Nga được đưa vào phòng phẫu thuật, tôi bắt đầu hồi tưởng lại những gì đã đưa bác đến quyết định hôm nay.

Bác Nga kể với tôi rằng, bác sinh ra và lớn lên ở một vùng quê hẻo lánh, nặng nề tư tưởng phong kiến, thước đo giá trị của người phụ nữ không phải tài năng hay phẩm hạnh mà là một tấm chồng. Thuở ấy, những người trong thôn luôn quan niệm: “Một người phụ nữ không chồng là thứ bỏ đi!”

Ở cái tuổi 20, khi những người bạn cùng lứa đều đã yên bề gia thất, thì bác Nga vẫn lẻ bóng. Nguyên nhân là bởi bác “không đẹp”, theo như miêu tả của mọi người là “từ đầu đến cuối đều thấy không ổn, có thể gây khó chịu từ cái nhìn đầu tiên”.

Có thể nói bác “khó coi” đến mức sự hiền lành, tháo vát cũng không gánh được nhan sắc của bác.

>> Bấm vào đây để gửi câu hỏi tư vấn, trao đổi với tác giả Hoa Thủy – DepNhuHoa.vn

Khi còn là một thiếu nữ, bác ấy chưa bao giờ cảm nhận được hạnh phúc thật sự vì gương mặt “ma chê quỷ hờn” (Ảnh minh họa)

Đến năm bác Nga 27 tuổi, khi mọi người ngầm xác định bác sẽ sống đời cô độc thì có một gia đình ở làng bên đến đặt vấn đề. Chàng trai ấy cũng chính là chồng của bác hiện giờ.

“Thực ra, hồi ấy, chồng bác có một cuộc tình khắc cốt ghi tâm với một cô gái cùng làng. Cả hai người đã hứa hẹn với nhau khi chồng bác đi lính trở về sẽ tính chuyện cưới xin. Nhưng không ngờ, lúc ông ấy trở về thì người con gái kia đã kết hôn”.

“Thủy có biết không? Khi đàn ông mất đi cuộc tình sâu đậm mà họ ngỡ là cả cuộc đời, một số người sẽ có tâm lý buông xuôi, kiểu như: “Cưới ai chẳng được, đằng nào người đó cũng không phải em”. Vậy nên, trong lúc chồng bác bất cần nhất, thì bố mẹ ông ấy đã đưa ra đề nghị xin cưới bác về làm dâu, một người không xinh nhưng bù lại chịu thương, chịu khó. Chồng bác lập tức đồng ý mà không cần biết bác trông ra sao.

“Với chồng bác, cuộc hôn nhân này là sự chán chường, nhưng với bác đó là cả ân huệ”.

Một tiếng chồng, hai tiếng chồng, mỗi khi nhắc đến bác trai, đôi mắt bác Nga lấp lánh niềm hạnh phúc.

Tôi chỉ biết gượng cười để đáp lại bác, cùng với vẻ mặt không đành lòng.

Bởi vì cho đến tận bây giờ, bác trai vẫn không hề yêu bác Nga, tình yêu của đời bác đã chết từ lâu. Năm tháng trôi qua, bác trai sống lặng lẽ, vô hồn và lạnh lùng, thứ duy nhất duy trì cuộc hôn nhân này chỉ đơn thuần là trách nhiệm với con cái. Bác Nga biết hết, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng và thái độ hàm ơn sâu sắc khi đối diện với chồng

>> Bấm vào đây để gửi câu hỏi tư vấn, trao đổi với tác giả Hoa Thủy – DepNhuHoa.vn

“Sau khi kết hôn, bác có lúc nào hạnh phúc không?”, tôi hỏi.

“Có chứ. Bác hạnh phúc khi nhìn thấy con cái khỏe mạnh, vui vẻ, có đủ cha, đủ mẹ”.

“Không, ý cháu là hạnh phúc của riêng bác, chứ không phải là xuất phát từ người khác. Ví dụ, bác làm gì đó cho mình để xinh đẹp hơn, ví dụ như phẫu thuật thẩm mỹ, và cảm thấy vui vì nó”.

Tôi cố tình nhắc đến “phẫu thuật thẩm mỹ” bởi vì “không đẹp” là nỗi đau âm ỉ găm sâu vào bác Nga từ lâu. Bác đã luôn muốn “phẫu thuật thẩm mỹ”, nhưng không hiểu sao, có một thứ gì đó đã luôn “chặn” bác lại.

“Xinh đẹp ấy hả?”, bác lẩm bẩm, lặng người vài giây, rồi cười xòa một cái. “Già cả rồi, còn làm gì được cho mình nữa. Phụ nữ ấy mà cháu. Lấy chồng, sinh con là cuộc đời xem như kết thúc, lúc ấy chỉ sống vì chồng con thôi, còn bản thân thế nào chẳng được. Bác không dám nghĩ đến việc mình cầm cả cục tiền đi làm đẹp, tiền ấy bác sẽ dùng để tiết kiệm, cho cho con cái khi ốm đau hoặc lấy vợ, gả chồng”.

Tôi im lặng, không phản bác. Tư tưởng này đã ăn sâu vào máu, không dễ gì thay đổi. Lúc ấy, cả tôi và bác Nga đều nghĩ cả cuộc đời bác sẽ mãi như vậy thôi, cứ lặng lẽ hy sinh, cay đắng cam chịu sự ghẻ lạnh của chồng rồi nhắm mắt xuôi tay khi số đã tận.

*************

Tuy nhiên, vài năm sau, bác bất ngờ gọi điện cho tôi, giọng nói hơi khàn như người vừa khóc rất nhiều.

“Thủy à, cháu sẽ giúp bác chứ? Là tại bác mà cái An mới ra nông nỗi này”.

“Chị An có chuyện gì sao bác?”, tôi không giấu được lo lắng. Chị An là con gái đầu của bác Nga. Hai năm trước, tôi được mời đến dự đám cưới của chị ấy. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt lấp lánh si tình của cô dâu khi nhìn chú rể.

Bằng chất giọng cố tỏ ra bình tĩnh, bác kể với tôi rằng, chị An đã bước vào một cuộc hôn nhân không có tình yêu mà không hề biết. Hóa ra, anh ta cưới chị không phải vì yêu, mà vì cảm thấy chị là người phù hợp để cưới. Thực ra, trên đời này, kiểu người đàn ông lý trí lạnh lùng như thế rất nhiều. Chỉ buồn một nỗi… sau khi kết hôn, chị An mới vỡ lẽ.

Cô gái ấy hoàn toàn bế tắc trong hôn nhân của mình (Ảnh minh họa)

“Bác đặt cho con gái cái tên An, là chỉ mong nó sống một cuộc đời bình yên, trải qua những năm tháng tĩnh lặng, không giông bão. Tại sao chuyện này lại xảy đến với nó? Tại sao An lại lặp lại cuộc đời của bác? Hơn ai hết, bác hiểu việc sống dưới mái nhà với một người không yêu mình khốn khổ thể nào?”.

Sau bao năm, bác Nga mới thừa nhận với tôi rằng, bác đã tuyệt vọng thế nào với người chồng mãi mãi không yêu mình.

>> Bấm vào đây để gửi câu hỏi tư vấn, trao đổi với tác giả Hoa Thủy – DepNhuHoa.vn

“Giờ chị ấy thế nào? Bác đã khuyên nhủ gì với chị An chưa ạ?”.

Giọng bác Nga không giấu được sự cay đắng: “Khi bác nói ly hôn đi, An không đồng ý. Nó nói rằng, bác đã như thế cả đời thì nó cũng sẽ làm được. Nó không muốn con gái lớn lên mà thiếu đi hình bóng của người bố”.

“Con cái là hình ảnh phản chiếu của bố mẹ. Đôi khi, con cái sẽ vô thức lặp lại những gì bố mẹ của mình đã làm”, tôi đáp, tự nhiên không thấy làm lạ bởi những gì đã diễn ra trong cuộc đời chị An.

“Là lỗi của bác. Bác đã sống cả cuộc đời cam chịu, không dám đứng lên tìm hạnh phúc. An đã chứng kiến tất cả và chọn cách sống như bác”.

“Cháu có giúp được gì không? Cháu có thể giúp bác nói chuyện với chị ấy.”

“Bác hiểu tính con bé, sẽ không nghe ai khuyên bảo đâu. Nếu An chọn sống như cách bác đang sống, vậy thì bác sẽ phải sống tốt hơn. Thủy à, bác muốn phẫu thuật thẩm mỹ. Nhưng cháu đừng vội nói với An, đợi khi phẫu thuật thành công hãy báo cho nó biết. Cháu có thể đi cùng bác không?”.

“Tất nhiên là được ạ! Cháu sẽ đưa bác đi”.

*************

Hồi tưởng của tôi kết thúc, cánh cửa phòng phẫu thuật vẫn khép chặt. Bác Nga đã hy sinh cả cuộc đời vì chồng con. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, bác dám sống cho bản thân. Nhưng lý do lớn nhất khiến bác làm vậy chính là cứu cô con gái thoát khỏi cuộc hôn nhân không tình yêu.

Vì con gái, người phụ ấy đã đưa ra quyết định táo bạo (Ảnh minh họa)

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, bác sĩ bước ra thông báo với tôi rằng, cuộc phẫu thuật đã thành công mĩ mãn, bác cần ở lại bệnh viện thêm một ngày để theo dõi tình hình. Tôi vội vàng cảm ơn bác sĩ, rồi gọi điện ngay cho chị An để thông báo với chị về ca phẫu thuật của bác Nga.

>> Bấm vào đây để gửi câu hỏi tư vấn, trao đổi với tác giả Hoa Thủy – DepNhuHoa.vn

Sau đó, vì có việc rời Hà Nội trong một tuần, tôi đành hỏi thăm tình hình của bác qua chị An. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều điều, cứ được vài câu thì chị lại nói những câu đại loại như:

“Thật không thể tin được!”

“Chị không ngờ mẹ chị lại làm vậy”.

“Chị thật sự ngưỡng mộ mẹ”.

Đúng một tuần sau khi ca phẫu thuật diễn ra, tôi đến thăm bác Nga. Gương mặt bác vẫn còn sưng, nhưng đã hình thành rõ nét đẹp. Tôi ngồi bên mép giường, bác nhìn tôi với vẻ hiền từ, nụ cười của bác sáng bừng như bầu trời sau cơn mưa rào. Bác bảo với tôi:

“Khi sinh đứa con đầu tiên, bác đã nghĩ cuộc đời phụ nữ xem như hết. Mọi hoài bão, ước mơ đều trở nên viển vông, tốt nhất là nên biến mất khỏi tâm trí. Nhưng cháu biết không? Khi nhìn thấy kết quả sau phẫu thuật, bác mới biết ước mơ là thứ không bao giờ mất đi. Nó luôn tồn tại trong lòng chúng ta.

Thủy à, từ rất lâu rồi, bác đã muốn mình trở thành một người phụ nữ xinh đẹp. Cuộc phẫu thuật này đã mang lại cho bác niềm hạnh phúc, sự tự tin về ngoại hình – thứ mà bác chưa bao giờ có trong cuộc đời”.

Bác nhìn sâu vào mắt tôi, nói tiếp:

“Bác cũng mong quyết định của mình sẽ giúp An sẽ nhận ra một điều, đó là nếu chẳng may có cuộc hôn nhân không hạnh phúc nhưng lại không thể buông tay, vậy thì phụ nữ hãy tự yêu lấy mình, chăm chút ngoại hình, trau dồi bản thân, tập trung vào con cái và kiếm tiền”.

Bác Nga mỉm cười, một nụ cười quá đỗi rạng rỡ, tự tin và quý phái. Tôi ngẩn người, chợt nhận ra sắc đẹp không hề “có thì” như người ta vẫn tưởng.

Quả chẳng ai lường trước, khi cởi bỏ được nỗi đau tinh thần, bằng một giải pháp ngoại hình “ngoài sức tưởng tượng”, bác Nga và chị An lại có thể tìm được niềm tin “chân ái” cho cuộc đời mình.
“Xinh đẹp là đặc quyền của người phụ nữ!” – giờ thì chính tôi lại thấm câu nói ấy đến từng ký tự.

Hoa Thủy – DepNhuHoa.vn

Những bài tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button